The Moon

The moon
who is lovingly personified as
bà Nguyệt (lady Nguyệt) or
chị Hằng (sister Hằng) in Vietnamese

having its etymology
in the Sino Vietnamese word Hằng Nga
who is the Moon Goddess in Chinese mythology.

By any name, it would be as intriguing
to generations of poets, writers, musicians
and children

and you
who have whispered in the blood moon night
“You are the moon,
the moon beams,
the moon cake”.

Sooner or later
space tourists will get a ride
to the lunar orbit

Even then
bà Nguyệt will continue to tie
the pink thread binding
my heart to your heart.

Random Thoughts on the Full Moon Night

Tonight the moonlight is red
the effect of the lunar eclipse

I gaze at the super moon
and launch my thoughts
at the speed of light

It will take 1.26 seconds
to meet yours there
souls of poem loving
hearts of nature adoring

Shall we have a full moon poetry party
on the moon tonight?

Sleeping with the Moon (a translation)

I learned of Jeff Schwaner’s Full Moon Social from reading Robert Okaji’s wonderful poetry blog.

I thought I would translate one of the many beautiful Vietnamese poems about the moon into English, before attempting to write a piece my own.
Here is my interpretation and adaptation of the poem “Sleeping with the Moon” written in 1938 by a well-known Vietnamese poet – Hàn Mặc Tử.

💛💛💛💛💛💛💛

Sleeping with the Moon (by Hàn Mặc Tử)

I’m over the moon and
want to fly among the clouds
Am I not cut out to be a poet
thirsty for the moon and love?

I chase the sun alighting,
singing, shining on the trees
and on the rosy-cheeked maiden
filled with innocent love in her heart
The wind sends the love song
soaring to the sky
the verses dancing among the clouds

I see myself in the moment
The moonlight is embracing the pond
Words of love are floating
in the silver mist
then cascade down the well

I drink a handful of water from the creek
Ignoring the cold I walk up
to the hill and fall asleep
covered with a blanket of moonlight
over my body it sparkles

💛💛💛💛💛💛💛

Ngủ Với Trăng (Hàn Mặc Tử)

Ta không nhấp rượu
Mà lòng ta say
Vì lòng nao nức muốn
Ghì lấy đám mây bay
Té ra ta vốn làm thi sĩ
Khát khao trăng gió mà không hay
Ta đi bắt nắng ngừng, nắng reo, nắng cháy
Trên sóng cành, sóng áo cô gì má đỏ hây hây
Ta rình nghe niềm ý bâng khuâng trong gió lảng
Với là hơi thở nồng nàn của tuổi thơ ngây
Gió nâng khúc hát lên cao vút
Vần thơ uốn éo lách từng mây
Ta hiểu ta rồi, trong một phút
Lời tình chơi vơi giữa sương bay
Tiếng vàng rơi xuống giếng
Trăng vàng ôm bờ ao
Gió vàng đang xao xuyến
Áo vàng bởi chị chưa chồng đã mặc đi đêm
Theo tôi đến suối xa miền
Cởi thơ, cởi mộng, cởi niềm yêu thương
Mây trôi lơ lửng trên giòng nước
Đôi tay vốc uống quên lạnh lùng
Ngả nghiêng đồi cao bọc trăng ngủ
Đầy mình lốm đốm những hào quang